Chương 4:: Tặng hắn cái tát

Đều nói thế sự khó lường, quả nhiên, ai có thể dự đoán được nàng chỉ đi coi mắt thế nhưng vô tội xuyên qua đến nơi này chẳng biết là thời không nào. Nàng Thượng Quan Uyển Nhi ở 21 thế kỷ được vạn nhân kính ngưỡng, đến nơi này tuy rằng cũng là giống nhau, nhưng nói như thế nào cũng là đại ma nữ. Nói nàng đáng thương, nàng thật là có đủ đáng thương , nói nàng xui xẻo, nàng quả thực chính là không có đường quay về.

Ám phòng thật đúng là ám, âm thật sâu khủng bố đến cực điểm. Chuột bọ nhìn đâu cũng thấy, khắp nơi một đống hỗn độn, mùi hôi thối nồng nặc Nghe làm cho người ta ghê tởm, nhìn làm cho lòng người lạnh ngắt. Thượng quan Uyển Nhi nhìn trên người khắp nơi dấu vết tra tấn, lộ ra một cỗ thê lương cùng hàn ý, tâm lại nổi lên đau đớn, chính mình cho tới bây giờ đều là thực chú ý giữ gìn thân thể, trăm ngàn lần không nghĩ tới có lúc da thịt trắng noãn bị lưu lại loại sỉ nhục này.

“Ai!” Sâu kín phát giận, nàng thật sự là buồn bực đến cực điểm, mấy ngày nay Anh Lạc thật sự bám trụ Mộ Dung Cảnh, thương thế của nàng thương cũng chỉ khá hơn chút xíu, nhưng là, đây là lúc tạm thích ứng để nghĩ kế.

Làm thế nào có thể chạy khỏi vương phủ, trốn khỏi tên biến thái nam nhân mới là mục đích chính, Anh Lạc nói sẽ hỗ trợ, nhưng mà vì Ngọc Tâm giáo, bỏ qua danh hiệu Ngọc Tâm giáo giáo chủ, hắn bỏ được sao? Nàng không dám khẳng định, dù sao chính mình vừa đến nơi đây, lại chịu đủ một phen thống khổ tra tấn, nàng không biết chính mình có thể tín nhiệm ai.

Ngoài cửa vang lên tiếng động khiến Uyển Nhi ra khỏi trầm tư, cửa chi nha một tiếng mở ra, Mộ Dung Cảnh quần áo màu trắng xuất hiện trước mặt nàng. Anh Lạc cung kính đi theo hắn phía sau, thật sự là nghĩ đến ai người ấy liền xuất hiện, không hờn giận trừng mắt liếc nhìn tên ác ma làm người ta phiền chán này. Nàng không rõ, rốt cuộc bọn họ trong lúc đó có cái gì thâm cừu đại hận khiến hắn một Vương gia bất chấp thân phận đi tra tấn nàng.

“Uyển Nhi giáo chủ hảo nhã hứng nha, bổn Vương trên người có cái gì đáng giá khiến ngài nhìn chằm chằm bổn vương như vậy?” Mộ Dung Cảnh cười gian châm chọc nàng. Nhìn nàng khi thì bĩu môi, khi thì lắc đầu, khi thì lại ra vẻ kinh diễm nhìn hắn, bộ dáng xinh đẹp như vậy, hắn thật sự là thoải mái cực kỳ, có một loại tình cảm khác thường trong lòng chậm rãi dâng lên, sau đó lặng lẽ , lan tràn mở ra. Chính là, giờ phút này hắn đang bị cừu hận khống chế nên không nhận thấy được, hay là căn bản không muốn biết.

Thượng Quan Uyển Nhi không trả lời hắn, trầm tĩnh chìm đắm trong thế giới của mình, nàng muốn tìm biện pháp để thoát thân, nếu không mạng nhỏ này sớm hay muộn khó giữ được, thật vất vả không bị giết chết, nói như thế nào cũng không thể bị một cổ nhân cách mình mầy ngàn năm đánh chết, thật là mệt chết thôi.

Như trước không có trả lời hắn, Thượng Quan Uyển Nhi lựa chọn tiếp tục một mặt đắm chìm trong thế giới của mình, nàng nghĩ đến hiện đại tốt đẹp, khoa học kỹ thuật phát triển, chú trọng nhân quyền, tràn ngập nhân tình vị đất nước. Nàng tâm tâm niệm niệm đất nước mình a, tới khi nào, nàng một cô độc u hồn có thể trở về đó. Nhưng mà, trở về còn khả năng sao? Thân thể ở hiện đại của nàng còn không hay sớm bị hoả táng? Mẹ đâu? Người cả đời lo lắng cho nàng hiện tại có phải hay không đang đắm chìm trong nỗi đau mất nữ nhi?

Mẹ, Uyển Nhi bất hiếu, chỉ sợ đời này đều không thể chiếu cố ngài . 【 trong tâm Uyển Nhi thầm thì 】

Hồi lâu, thấy Thượng quan Uyển Nhi không nói, Mộ Dung Cảnh nổi trận lôi đình, nắm lấy tay nàng, hắn phẫn nộ quát: “Không cần đưa cái bản mặt không biết xấu hổ ra đây, đừng tưởng rằng ngươi vẫn là ma nữ không ai bì nổi, bổn vương nói cho ngươi, trong mắt bổn vương ngươi chỉ là nữ nhân ngu xuẩn ti tiện.” Lời nói ác độc như đao nhọn đâm thẳng vào tâm Thượng quan Uyển Nhi , khiến nàng tâm bị thương vô cùng oan khuất.

Anh Lạc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, mắt thấy một hồi ngược đánh sắp xảy ra, hắn thật sự không thể  mặc kệ ngồi xem.

“Vương gia, thuộc hạ xem nữ ma đầu sắc mặt trở nên trắng, giống như không quá thích hợp, Vương gia không bằng để thuộc hạ vì nàng chẩn trị, như vậy cũng để Vương gia về sau còn phát tiết” Hắn mặt không chút thay đổi nói, lời nói ác độc thật tương xứng với Mộ Dung Cảnh, Uyển Nhi không khỏi hoài nghi Anh Lạc rốt cuộc có phải hay không nằm vùng, hành động như thế mới được.

“Nga?” Hắn khinh thường nhìn Thượng Quan Uyển Nhi. Sau đó kề sát vào mặt nàng, muốn nhìn trong mắt nàng một chút gì đó.

Thượng quan Uyển Nhi mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm bộ mặt phóng đại trước mắt, đột nhiên cảm thấy một trận ghê tởm, đây chính là tên nam nhân tự cho mình là đúng đánh nàng, hại nàng thống khổ như thế, vừa nghĩ đến đã thấy đầy bụng tức giận. Xiết chặt nắm tay, nàng mạnh mẽ hướng tới tên nam nhân đó.

“Chụp ~~~” thanh âm thanh thúy vang dội, Thượng quan Uyển Nhi ở trong lòng quát to một tiếng thống khoái, nhưng là, như vậy hành động hoàn toàn chọc giận Mộ Dung cảnh đang không hề chuẩn bị.

Sư tử, sắp tức giận…

Anh Lạc cùng Vũ nhi thầm kêu một tiếng hô to xong đời…

Advertisements

Chương 3:: ám phòng kinh ngộ

Ám phòng, chỉ thấy hơi thở của một người rất nhẹ như không, bên trong còn sót lại mùi máu tươi, chuột bọ tung hoành khắp nơi không thể ngăn trở.

Một thân mình kiều nhỏ bị máu tươi nhiễm hồng quần áo, hơi thở mong manh, hai tay suy yếu quỳ rạp trên mặt đất, nhìn không ra một tia sinh mệnh hơi thở. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch không có một tia huyết sắc.

“Giáo chủ, ngươi tỉnh tỉnh a!” Vũ nhi khóc sướt mướt lay gọi Thượng quan Uyển Nhi.

Nhíu nhíu lông mi, biểu thị công khai nàng lúc này đang phẫn nộ. Không hờn giận khoát tay áo, Thượng quan Uyển Nhi hữu khí vô lực nói: “Vũ nhi, ngươi để cho ta hảo hảo nghỉ ngơi một chút thôi, bị tên biến thái nam nhân kia đánh rất đau nha!”

Nghe được Thượng quan Uyển Nhi nói như vậy, ngôn ngữ trong lúc đó còn có vài phần vui đùa ý nhị, Vũ nhi trong lòng như bỏ xuống được tảng đá nặng trịch. Nàng nghĩ đến nàng đã muốn đã chết.

Thượng Quan Uyển Nhi không để ý đến Vũ nhi, tiếp tục ngủ, càng nghĩ càng đại hỏa, bị ép đi coi mắt còn bị người ta đâm cho một dao, cái này quên đi, lại còn làm cho xuyên qua, xuyên qua còn chưa tính, vừa xuyên qua đã bị đánh, tốt nhất là gặp được tên thần vớ vẩn nào đó làm mình xuyên qua, hừ, cho hắn biết tay.

Mơ mơ màng màng, hỗn loạn nàng bỗng thấy một thân ảnh màu trắng  hiện lên, mắt híp lại còn một nửa, Thượng quan Uyển Nhi lẳng lặng nhìn trước mắt đã phát sinh hết thảy.

“Phó giáo chủ!” Chỉ nghe Vũ nhi tất cung tất kính nói như vậy .

“Uyển Nhi thế nào ?” Người tới đầu đầy đại hãn, ngôn ngữ gian lộ ra nhè nhẹ thân thiết, Thượng quan Uyển Nhi nghe trong lòng nổi lên lo lắng, đã trải qua một phen tra tấn đau triệt nội tâm, rốt cục có người quan tâm nàng, nguyên lai, nàng cũng không phải một người.

Vũ nhi chua sót lắc lắc đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung nói: “Mộ Dung Cảnh mỗi ngày đều đến tra tấn giáo chủ, mỗi ngày bắt nàng ăn mười hương nhuyễn cân tán, giáo chủ cơ hồ mỗi ngày đều sống trong nước sôi lửa bỏng.”

Người tới mày kiếm nhíu lại, đi đến bên cạnh Thượng quan Uyển Nhi, ngồi xổm xuống đau đớn cả thể xác và tinh thần mà vuốt ve hai máThượng quan Uyển Nhi. Hắn chỉ biết là hắn rất đau lòng khi nhìn nàng, nhưng là hắn không biết đến vết thương của Thượng quan Uyển Nhi, hắn không biết hắn chạm đến sẽ chỉ làm nàng càng thêm đau đớn, rốt cục, đau nhe răng trợn mắt Thượng quan Uyển Nhi không kiên nhẫn bỏ ra tay hắn, tức giận ngồi dậy.

“Rất đau .” Nàng trách cứ hắn, càng nghĩ càng cảm thấy chính mình ủy khuất, nước mắt tí tách đi xuống điệu, “Chụp” một tiếng rơi xuống tay hắn, phát ra thanh âm mỏng manh, giống như thân thể yếu ớt của nàng, giống như khi không cẩn thận sẽ làm nàng hương tiêu ngọc tẫn.

Nước mắt, như từ nơi bấn loạn tìm đến chốn Niết Bàn, ở trên tay hắn rốt cục vẫn là hóa thành một giọt nước trong, đồng thời cũng xối vào tâm Anh Lạc . Anh Lạc ở trong lòng nhói đau, đau lòng ôm nàng vào lòng.

Nhìn thấy Thượng quan Uyển Nhi rơi lệ, hắn tuy là kinh ngạc lại cũng không dám hỏi nhiều, dù sao trước kia Thượng quan Uyển Nhi người ngoài lạnh lùng, theo không dễ dàng rơi lệ. Hắn có thể làm cũng chỉ có dùng bả vai dày rộng của mình để cho nàng dựa vào.

“Anh Lạc làm cho giáo chủ chịu này ủy khuất là anh lạc không đúng, còn thỉnh giáo chủ trách phạt.” Hắn mang theo xin lỗi nói.

“Anh Lạc?” Ngừng khóc, Thượng quan Uyển Nhi nghi hoặc nhìn nam nhân trước mắt này, hảo soái ca, một đôi tinh mục ôn nhu lại thân thiết nhìn nàng, quần áo mầu trắng phiêu phiêu, câu dẫn lòng người. Tuy rằng so sánh với nam nhân biến thái kia có điểm chênh lệch, nhưng vẫn là cực phẩm. Thượng quan Uyển Nhi xem như si như túy, chỉ kém tròng mắt không rớt.

Anh Lạc bị Thượng quan Uyển Nhi nhìn không biết làm sao, khuôn mặt tuấn tú đỏ lên, ấp úng nói: “Giáo, giáo chủ, không, không biết, thuộc hạ trên mặt có cái gì vậy, làm cho, làm cho giáo chủ xem thành như vậy.” Nói xong, không được tự nhiên sờ sờ mặt.

Vũ nhi thực thức thời tiến lên lắc lắc Thượng quan Uyển Nhi, thế này mới khiến nàng đang thất thần nàng tỉnh lại.

Ý thức được chính mình thất thố, Thượng quan Uyển Nhi vội vàng che dấu nói: “Ngươi không cần hiểu lầm, ta chỉ là cảm thấy ngươi tốt lắm, nhìn cảm thấy thực thoải mái. Kỳ thật, ta không biết ngươi là ai, bởi vì ta đã bị mất trí nhớ .” Nói xong, mặt không được tự nhiên đỏ lên, không có biện pháp, đây là cớ tốt nhất.

“Mất trí nhớ?” Hai người hoảng sợ nhìn nàng.

Tuy rằng có chút buồn bực, nhưng Thượng quan Uyển Nhi vẫn phải kiên định hướng bọn họ gật gật đầu.

Anh Lạc hồ nghi nhìn thoáng qua Vũ nhi, Vũ nhi cũng là vẻ mặt mờ mịt, nhìn Thượng quan Uyển Nhi, hắn không xác định hỏi: “Ngươi là nói ngươi không biết ngươi là ai ?”

“Ân!”

Thiên, này rốt cuộc là cái gì tình huống a, Anh Lạc bất đắc dĩ lắc lắc đầu, sau đó chính sắc nói: “Giáo chủ, mặc kệ như thế nào, ta phải cho ngươi hiểu được, ngươi là trên giang hồ tiếng tăm lừng lẫy Ngọc Tâm giáo Giáo chủ, điểm ấy ngươi phải nhớ kỹ, còn có, tam Vương gia là ngươi phải cẩn thận , năm đó, sư phó giết phụ thân hắn, hắn đối với Ngọc Tâm giáo hận thấu xương.”

Anh Lạc qua loa công đạo sự tình từ đầu đến cuối, Thượng quan Uyển Nhi không khỏi nhíu mày, tiếng tăm lừng lẫy? Rõ ràng chính là mỗi người mà tru chi ma giáo, thời điểm bị đánh cũng đã biết. Nàng thật sự là may mắn, cái gì đều làm cho nàng vượt qua .

Nhìn ra Thượng quan Uyển Nhi khó chịu, Anh Lạc cũng chỉ có thể cảm thán bất đắc dĩ, nhưng là ai kêu bọn hắn mang nhiều cừu hận như vậy. Thản nhiên nói một tiếng: “Ta hiện tại không thể ở lâu, bằng không sẽ khiến người hoài nghi, giáo chủ, ta sẽ tận lực không cho Mộ Dung Cảnh đến tra tấn ngươi, ngươi thừa dịp trong khoảng thời gian này hảo hảo dưỡng thương, sau đó, ta lại cứu ngươi đi ra ngoài.” Nói xong, ý vị thâm trường nhìn nàng một cái xoay người bước đi.

“Ân” gật đầu bất đắc dĩ, xem như đáp ứng rồi, nhưng là không đáp ứng cũng không có biện pháp a, thân thể của nàng là ma giáo giáo chủ, nàng không muốn cũng không xong, trốn liền càng trốn không thoát .

555, nàng thật sự là rất đáng thương , làm sao có thể thảm như vậy a!

Thư phòng

“Thế nào ?” Mộ Dung Cảnh đưa lưng về phía Anh Lạc thản nhiên nói, nghe không ra cái gì cảm xúc, cũng đoán không ra hắn giờ phút này suy nghĩ cái gì.

“Hồi bẩm Vương gia, Thượng quan Uyển Nhi đang hôn mê.” Anh Lạc tất cung tất kính trả lời hắn.

“Ân!” Vẫn như cũ là thản nhiên gật gật đầu, mặt lạnh lùng nhìn không ra một tia cảm xúc.

Anh lạc không có nói nữa, hắn lẳng lặng suy nghĩ Thượng Quan Uyển Nhi, nay nàng mất trí nhớ, nói vậy võ công hẳn là cũng quên không còn một mảnh , xem ra hắn có nhiều việc phải làm. Nhớ tới bất khả tư nghị nữ nhân, hắn bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Tác giả: Diệp Ngô Đồng

Thể loại: Xuyên không, ngược

Nguồn: Tangthuvien.com

Edit: Thong Minh

Giờ ta mới nhớ đến phải xem Văn án, ai ngờ lần đầu edit lại gặp phải cái ngược thế này a, làm sao đây, làm sao đây.

Văn án

Có người hỏi: Vĩnh viễn rốt cuộc có xa lắm không?
Nàng nghĩ đến đáp án sẽ là đời đời kiếp kiếp; nhưng là làm hết thảy đầu mâu đều chỉ hướng của nàng: cái gọi là vĩnh viễn chẳng qua là một cái chớp mắt.
Nàng là ma nữ, hắn là Vương gia
Nàng vì hắn cam nguyện trở thành chân chính ma nữ;
Hắn vì nàng cam nguyện chết đi;
Hắn sống ở giữa cừu hận, mà nàng vì báo thù mà lập kế tỉ mỉ hy sinh giả
Nàng vì hắn trắng tóc, thời điểm nàng rốt cục lựa chọn rời đi, lại vẫn là để không được hắn dây dưa
Tiễn không ngừng để ý còn loạn, củ dây dưa triền nhất thế, si ngốc niệm niệm cả đời, tình yêu chua xót này có thể trở thành vĩnh hằng sao?

Chương 2:: Chịu khổ đòn hiểm

Mộ Dung Cảnh nghi hoặc nhìn nữ nhân trước mắt, vừa rồi sắc mặt vẫn là một mảnh trắng bệch, vào lúc hắn nghĩ nàng đã chết đột nhiên lại hồi phục hồng nhuận sáng bóng, tuấn mi hơi hơi ninh khởi, hắn cúi xuống nhìn nàng tìm tòi sâu xa.

“Mẹ, mẹ.” Thượng quan Uyển Nhi nhịn xuống đau đớn, lải nhải gọi tên mẫu thân, hai tay nhỏ bé không ngừng quơ hoảng, vươn đi, lại va chạm vào một cái gì đó mềm mềm, hảo nhu hảo nhuyễn, nhưng lại rất co dãn. Theo bản năng , nàng muốn nắm lấy, nhưng là, đau đớn trên người khiến nàng dừng lại, bất đắc dĩ, nàng buông tay để giảm bớt đau đớn.

Bởi vì nàng hiện tại thật sự rất đau, cây dao không phải chỉ đâm vào ngực sao, vì sao toàn thân đau đớn lại đau đớn như vậy. Cái tên Trình Dũng Phong thật không phải là người, có nhiều người yêu xinh đẹp như vậy còn dám đi coi mắt, làm hại nàng vô duyên vô cớ bị trúng dao đâm. Nghĩ vậy, Thượng Quan Uyển Nhi liền thấy tức giận, nghĩ mình đang ở trên giường liên vung tay vỗ xuống.

“A!” Nàng thấy đau kêu ra tiếng, sao lại không phải là giường nhỉ? Không hờn giận nhíu nhíu mày, mi tâm uốn thành một vòng cong xinh đẹp.

Để nàng tùy ý sờ sờ nắm nắm mặt mình, Mộ Dung Cảnh nghi hoặc nhìn chăm chú vào Thượng Quan Uyển Nhi choáng váng đã té trên mặt đất, lại quay sang nhìn nhìn thị nữ bên người nàng Vũ nhi. Sau lại làm như hiểu ra điều gì cảm thấy khinh thường hừ lạnh nói:

“Bổn vương vẫn nghĩ Ngọc Tâm giáo tuy là ma giáo nhưng cũng quang minh lỗi lạc, không nghĩ tới lại cũng có thể dùng thủ đoạn giả bộ bất tỉnh như vậy.” Khuân mặt hung ác nham hiểm, lạnh lùng, nhìn không ra cảm xúc gì.

Vẫn trầm tĩnh ở trong thế giới của mình, Thượng Quan Uyển Nhi ý thức có điểm không thích hợp mạnh mẽ mở to mắt, không ngờ lại bắt gặp một bộ tuấn nhan, thật là một đôi mắt tuyệt đẹp, thử hỏi nàng lớn bằng ngần này vẫn chưa từng thấy một ánh mắt đẹp như vậy, như ánh sáng của lam thủy tinh bàn trong suốt, lại dường như cất giấu một phần thản nhiên sầu bi, như si như túy nàng muốn đưa tay ra để sờ mó, chỉ là không có một chút khí lực. Chỉ có thể háo sắc nhìn nhìn, dùng mắt đẹp cẩn thận vẽ hình dáng bề ngoài của hắn, chỉ cần là một tia chi tiết đều không buông tha. Khuôn mặt lộ ra cương nghị lãnh khốc, cái mũi anh tuấn, bạc môi khêu gợi, tuấn mi hơi hơi ninh nhìn qua tuấn mỹ dị thường. Cơ hồ mỗi một điểm đều là lão thiên gia cố ý cấp cho hắn, không cần phải thêm bớt, tự nhiên hoàn mỹ.

Mộ Dung Cảnh bị hành động của Thượng Quan Uyển Nhi làm giật mình, hắn ngạc hiên đưa ra vẻ mặt sương mù nhìn nàng, sau đó giống như đã hiểu ra điều gì liền thoải mái cười to.

“Ha ha, ha ha!” Một tay hoàn thắt lưng, hắn chỉ vào nàng lạnh giọng nói: “Trên giang hồ đồn đãi, Ngọc Tâm giáo Giáo chủ khuynh quốc khuynh thành, tuy là ma giáo giáo chủ, nhưng cũng băng thanh ngọc khiết, thật không nghĩ tới thật ra chỉ là đồ đê tiện.” Nói xong, khinh thường nhìn nàng một cái, trong ánh mắt lộ vẻ châm chọc cùng hèn mọn. Thượng Quan Uyển Nhi cả người run lên, thu hồi ánh mắt tỏa sáng ngắm nhìn hắn lại, quay đầu sang bên không hề nhìn hắn. Trực giác nói cho nàng, nam nhân này thực không dễ chọc.

“Thỉnh, xin hỏi, chuyện gì xảy ra vậy?” Nuốt nuốt nước miếng, nàng vẫn là hơi sợ mở miệng hỏi.

Mộ Dung Cảnh ngồi xổm xuống nâng cằm nàng lên trêu tức nói: “Làm sao, giáo chủ chẳng lẽ đã quên, đây là địa ngục a, chẳng lẽ giáo chủ quên  vừa rồi giáo chủ kêu gào thật thảm thiết, chỉ là kêu trời trời không biết kêu đất đất chẳng hay, có phải hay không muốn nếm lại tư vị vừa rồi?”

Hất tay hắt ra, nàng hung tợn nói: “Ta không biết ngươi nói giáo chủ là ai, ta chỉ biết là ta căn bản không biết ngươi, nếu ngươi thức thời thì nên thu lại lời nói một chút, nếu không ta sẽ tố cáo ngươi.”

“Tố cáo ta?” Hắn cười khẽ, sau đó mạnh mẽ chống lại nàng, toàn thân cao thấp lộ ra một cỗ sát khí, làm cho người ta không khỏi run sợ.

Hung hăng xiết chặt cằm nàng, hắn nhe răng trợn mắt nói: “Ngươi chớ quên trên giang hồ cơ hồ tất cả mọi người muốn đem ngươi tiêu trừ cho thống khoái, ngươi làm thế nào đi tố cáo, huống chi, ngay cả Hoàng Thượng đều nhượng ta ba phần, ngươi làm thế nào để tố cáo? Hả?”

“Vương gia, ta cầu ngươi buông tha giáo chủ đi, cái khác Vũ nhi thay nàng chịu được không?” nha đầu tự xưng Vũ nhi hai mắt đẫm lệ lưng tròng ôm Thượng Quan Uyển Nhi cầu xin nói.

Thượng Quan Uyển Nhi quay đầu nhìn nhìn Vũ nhi, đại khái là mười bảy mười tám tuổi, bộ dáng xinh đẹp thật là đáng yêu. Đây là ấn tượng đầu tiên của nàng, nay thấy nàng khóc một chút lại thấy mắt đỏ lên.

Vũ nhi ngồi phục xuống quay đầu đỡ Thượng Quan Uyển Nhi nói: “Giáo chủ, ngài không có việc gì đi, là Vũ nhi không tốt, Vũ nhi không có bảo vệ tốt giáo chủ.”

Nhìn tình cảnh như vậy, Thượng Quan Uyển Nhi nếu đến bây giờ còn không rõ đã xảy ra chuyện gì thì nàng thật sự là đầu trư . 555, nàng sao lại đáng thương như vậy chứ, coi mắt rõ ràng là chuyện tốt thôi, vì sao nàng đi coi mắt đã bị phá đám, nay lại còn bị xuyên qua. Xem xét toàn thân, thật là thảm hại a, đầy dấu vết roi, thiết bản lạc ngân, nàng muốn đưa tay sờ sờ vết thương, chỉ là toàn thân cao thấp căn bản không thể có chút khí lực. 555, trời ạ, ngươi rõ ràng đâm ta một đao mà.

“Không cần ở đây trình diễn chủ tớ tình thâm, bổn vương không hiếm lạ, có phải hay không cảm thấy toàn thân cao thấp đều mệt mỏi a, chẳng qua vì Giáo chủ ngươi võ công cái thế, bổn vương không có cách nào khác chỉ có thể cho ngươi ăn mười hương nhuyễn cân tán.” Hắn tiếp tục cúi sát vào nàng trêu tức nói.

Thượng Quan Uyển Nhi khinh bỉ nhìn tuấn mỹ nam nhân trước mắt, nàng thật sự cảm thấy chán ghét cực kỳ, thấy chính mình vừa rồi thật ngu ngốc còn động tâm vì hắn. Nghĩ vậy, nàng không khỏi vì hành động chính mình muốn nôn, đưa ra biểu tình muốn nôn mửa, Thượng Quan Uyển Nhi ghét bỏ nhìn Mộ Dung Cảnh.

“Ta và ngươi có cái gì cừu hận, ngươi muốn làm gì ta?” Nàng không hờn giận chất vấn.

Có lẽ nàng hỏi vậy dường như khiến hắn nhớ lại những điều không muốn nhớ, lúc này Mộ Dung Cảnh mặt lạnh đến mức có thể đông chết người, “Cái gì cừu hận? Không cần giả bộ, Bổn vương cùng ngươi có thù không đợi trời chung! Người tới, lấy roi đến cho ta.” Nói xong, hắn bỏ qua Thượng Quan Uyển Nhi, thân thủ tiếp nhận hạ nhân đưa roi đến.

Đứng lên hắn hung hăng quật xuống Thượng Quan Uyển Nhi, một màn tình cảnh phụ vương bị hại làm rung động hắn linh hồn, khi đó hắn mới năm tuổi, nhưng mà lão thiên gia cho hắn tận mắt nhìn phụ vương mình chết về tay Ngọc tâm giáo, hắn vĩnh viễn cũng không thể quên, hắn thề hắn nhất định phải diệt trừ Ngọc tâm giáo, nhất định phải làm cho bọn họ sống không bằng chết.

Thượng Quan Uyển Nhi vô lực quỳ rạp trên mặt đất, tùy ý roi một lần lại một lần, một lần lại một lần quật xuống, roi quất xuống như muốn ăn mòn da thịt mịn màng của nàng, vết thương trước mắt, toàn thân vô lực nàng không có chỗ nào để trốn, cũng không có khả năng trốn. Vũ nhi ở bên cạnh gào khóc, nàng nghe không thấy, bọn thị vệ bên người bọn họ vẫn như cũ chuyện trò vui vẻ, nàng nhìn không thấy. Mộ Dung Cảnh phẫn nộ sắp phun hỏa cả mặt, nàng cũng nhìn không thấy. Nàng nhìn được chỉ là toàn thân che kín vết thương của mình,  nam nhân đáng sợ trước mắt này muốn đẩy nàng vào chỗ chết; nàng nghe thấy , chính là nội tâm mình không cam lòng, dựa vào cái gì nàng một cô gái ở thế kỷ 21 phải chịu tội thay, thân thể này gây ra tội ác tày trời gì cũng không phải là chuyện của nàng. Không, nàng không thể cứ như vậy khuất phục, nàng phải nói rõ ràng. Nhấc cánh tay cố gắng nâng người lên, mồ hôi như hạt đậu chậm rãi chảy xuống, sau đó vô tình thấm đến miệng vết thương, hỗn tạp máu loãng, tra tấn nàng. Nàng như nghe được tiếng gào thét của từng tế bào trên da xé rách thanh âm.

Ngẩng đầu, nàng cắn răng nhìn hắn, nàng không cam lòng.

“Ta, ta không phải. . .” Nàng rốt cục vẫn là vô lực phát ra thanh âm, những cú roi quất xuống làm nàng không chịu nổi. Ai oán nhìn Mộ Dung Cảnh, nàng hy vọng hắn có thể lý giải ánh mắt của nàng. Nhưng là Mộ Dung Cảnh hiểu lầm , khi hắn nhìn đến ánh mắt nàng sẽ chỉ làm hắn càng thêm phẫn nộ.

Mạnh mẽ ném roi xuống, hắn lập tức đi đến hỏa lò bên cạnh cầm lấy bàn ủi đỏ không chút do dự miết vào cánh tay của nàng (trời! thật là dã man), da thịt phát ra tê tê thanh âm, như đang diễn tấu một bài bi ca.

“A!” Nàng dùng hết khí lực hô to một tiếng, rốt cục ngất đi, lạc ngân qua đi, lưu lại là một cái hoa mai ấn cao ngạo thê lương, làm người ta thực rối rắm . . .

“Giáo chủ, giáo chủ, giáo chủ!” Vũ nhi khàn cả giọng hô, nhưng là Thượng Quan Uyển Nhi dường như mất đi ý thức.

Ném xuống bàn ủi, hắn mặt không chút thay đổi nói: “Người tới, đem các nàng quan giam vào ám phòng.” Nói xong, xoay người rời đi. . .

Cả nhà ơi, ai biết làm mục lục dạy ta với

Sau một thời gian đọc chùa của các nàng, ta hứng trí muốn thử xem mình có làm được không, cho đến khi bắt tay vào làm ta suýt nản mấy lần định bỏ, nhưng rồi chạy đến nhà các nàng đọc đọc coi coi, lại an ủi phải cố lên, các nàng làm được mình cũng phải cố a, đến giờ mới biết edit truyện thật không dễ chút nào. Thanks các nàng đã edit cho ta đọc, nay ta cũng mần thử coi. Ta tự làm nên thấy còn nhiều sơ sài, các nàng có rảnh xin ghé vô chỉ giáo a, thanks so much.

Hoan nghênh các tềnh yêu vô thăm và cổ vũ!

Tung hoa ra mắt hehe

Mọi quy định của nhà ta thì y hệt nhà các nàng khác, không khác chữ nào.

(ta sợ gì, cứ ra mắt coi, các nàng ko ủng hộ thì thôi ta đóng lại, tiếp tục đi đọc chùa ha ha)

MẶT LẠNH VƯƠNG GIA TIẾU VƯƠNG PHI

tác giả: Diệp Ngô Đồng

Thể loại: Xuyên không

Nguồn convert: tangthuvien.com

Chương 1:: Đi coi mắt bị  xuyên qua

“Ai nha, mẹ, ngươi rốt cuộc muốn mang ta đi đâu vậy?” Thượng quan Uyển Nhi không kiên nhẫn rút tay khỏi mẹ hỏi. Nhẹ xoa xoa cổ tay bị nắm đến đau, nàng tức giận hai vai run run, đôi mắt đẹp trừng trừng nhìn mẹ. Nàng không hiểu mẹ nàng rốt cuộc muốn làm gì, mới sáng sớm không nói hai lời đã lôi lôi kéo kéo nàng làm loạn. Phải biết rằng nàng là quản lý đại nhân, công ty còn có rất nhiều chuyện cấp bách cần xử lý, không rảnh bồi mẹ nổi điên.

Đổ mồ hôi đầm đìa mẹ Thượng Quan dừng lại cước bộ, xoay người nàng cẩn thận đánh giá trước mắt nữ nhi bảo bối của mình, môi đỏ mọng hé mở, phát ra âm thanh cảm thán chậc chậc, sau đó bất đắc dĩ nói: “Ta mang ngươi đi xem mắt!”

“Cái gì? Xem mắt?” Thượng quan Uyển Nhi kinh ngạc kêu ra tiếng, hai tay che miệng lại, khó tin nhìn mẹ. Dẫn tới người qua đường liên tiếp quay đầu nhìn hai mẹ con kỳ quái.

Thấy thượng quan Uyển Nhi phản ứng như thế, Thượng Quan mẹ lập tức khí giận không gọi cũng đến, hung tợn nhìn nàng nói: “Ngươi cũng không nhìn xem chính mình mấy tuổi, đã là gái ế, ngươi không vội, nhưng mẹ ngươi còn muốn ôm tôn tử đây.” Nói xong tiếp tục lôi kéo nàng đi phía trước đi.

Kỳ thật, bà không rõ, nữ nhi tự nhiên phóng khoáng của mình vì sao đến bây giờ còn không có người theo đuổi, bộ dáng xinh đẹp, môi hồng tự nhiên, lông mi cong dài chớp chớp linh quang, mất đẹp như nước, làn da sáng bóng mê người. Nhất là mái tóc đen dày phủ xuống như lớp áo choàng, lộ ra một nét cổ điển tuyệt mỹ mà bí ẩn, còn tản ra một nét hương chanh thản nhiên, đây là một loại hấp dẫn không nói lên lời, ai thấy cũng phải động tâm. Bà tự cho rằng nữ nhi của mình thật sánh với Tây Thi, Điêu Thuyền.

Nhưng là, ai có thể dự đoán được, chính mình còn phải thông qua việc xem mắt để giúp nữ như của mình tìm đối tượng, haiz, trong lòng nho nhỏ tự giễu một chút.

Nghe Thượng Quan mẹ nói, Thượng Quan Uyển Nhi nghi hoặc , nàng mới 26 tuổi, là tuổi hoa niên tươi đẹp a, như thế nào lại thành gái ế? Nhíu mày khinh thường, nàng xoay người bước đi, nàng – Thượng quan Uyển Nhi là một mỹ nữ, không thể để người nhạo báng. Chẳng may bị người công ty nàng trông thấy  nàng đường đường là chủ tịch một công ty vàng bạc đá quý, thế nhưng lại đang rơi vào tình trạng coi mắt thì làm sao bây giờ.

Mình nhìn thật khó coi lắm sao? Bất an lấy gương ra soi, nàng xem đi xem lại, sờ soạng lại sờ soạng, tìm kiếm trên gương mặt khuynh thành coi có dấu vết gì để lại, mà không cảm giác được chính mình đang bị lôi kéo đi

“A ~~~~” thanh âm lại vang tận trời xanh (ta chém ha, cái gì mà “chấn triệt cửu trùng” – ai biết chỉ ta a)

Quán cà phê

Thượng quan Uyển Nhi kinh ngạc cực độ đến quên khép cả miệng lại, nàng quả thực không thể tin được hai mắt của mình, đối tượng coi mắt của nàng lại bạn học trung học, Trình Dũng Phong, và cũng là mối tình đầu của nàng. Ngốc sững sờ tại chỗ, nàng không biết nên như thế nào, mặt đỏ hồng hồng, rất là đáng yêu, mê người.

Nhìn thấy nữ nhi vốn tuỳ tiện của mình hôm nay cư nhiên có điểm khác thường, Mẹ Thượng Quan biết việc hôm nay là có thể thành, xem xem xét xét Trình Dũng Phong, đang nhìn xem nữ như mặt đỏ hồng của mình, đôi mắt nhỏ mị thành một đường, chạy nhanh kéo nữ nhi còn đang ngẩn người hướng tới Trình Dũng Phong đi đến.

Nữ nhân mình ngày mơ đêm tưởng đang hướng mình đi tới, đã qua nhiều năm như vậy, phong thái của nàng vẫn y nguyên, dáng người cao gầy, được mẹ nàng dắt đến, mắt đẹp hướng đến nhìn mình, sau đó lại thẹn thùng cúi đầu, dùng đôi tay ngọc ngà che khuất dung nhan thẹn thùng tuyệt mỹ của nàng, tóc dài phiêu phiêu, phất quá hai má, làn da như nước không lưu lại dấu vết, mọi cử chỉ, ánh cười đều dẫn dắt tâm hắn. Tâm thần lay động. Nàng, thật sự là cực kỳ xinh đẹp. Trình Dũng Phong xem đến ngây ngốc như say.

Kiềm chế nội tâm kích động của mình, hắn đi đến một bên kéo ghế mỉm cười nhìn nàng. Thượng quan Uyển Nhi nhìn hắn cười ngọt ngào, sau đó hết sức tao nhã ngồi xuống.

Đều đã ngồi xuống xong, mẹ Thượng Quan gấp gáp định giới thiệu hai bên, nhưng là bị Thượng quan Uyển Nhi dừng ngay lại, thu nhanh lông mi, nàng không kiên nhẫn hướng mẹ nói: “Mẹ, chúng ta nhận thức!”

“Dát? Các ngươi nhận thức?” mẹ Thượng quan nghi hoặc nhìn bọn họ, nội tâm chậm rãi khởi lên một tia bất an.

Nhíu mày, nàng nhắm mắt lại từ từ nói: “Vâng, hắn là Trình Dũng Phong, chính là năm đó mẹ tốn bao tâm tư muốn cho con rời xa người kia.”

“Cái gì? Ta?” mẹ Thượng quan quát to một tiếng đứng lên, Trình Dũng Phong lại chính là người năm đó mình không cho theo đuổi con gái, như thế nào khéo như vậy. Mẹ Thượng Quan sững sờ ngay tại chỗ.

Bất an nhìn nhìn Trình Dũng Phong, trước kia hắn gầy tong teo, nào có khí độ phi phàm như hôm nay a, haiz, chỉ tự trách mình lúc ấy trông mặt mà bắt hình dong, bằng không sớm đã có tôn tử để bế bồng. Nghĩ vậy, Bà lại liếc mắt nhìn hắn, mà Trình Dũng Phong thủy chung là vẻ mặt tươi cười, một chút bình tĩnh tươi cười, làm cho người ta an tâm.

“Ngạch, ngượng ngùng a, ta nhớ ra rồi, công ty có một số việc chờ ta tới giải quyết, ngươi đã sớm nhận thức, ta đây sẽ không quấy rầy .” Nói xong thượng quan mẹ mặt đỏ bừng nghiêng ngả lảo đảo chạy đi rồi.

“Mẹ, mẹ ~~~”, thượng quan Uyển Nhi còn muốn kêu mẹ trở lại.

“Uyển Nhi!” Trình Dũng Phong nhẹ giọng gọi.

“A?” Thượng quan Uyển Nhi có điểm không biết làm sao.

Trình Dũng Phong buồn cười nhìn khuân mặt co quắt bất an của nàng, trong lòng thích chí, nàng thật sự một chút cũng không thay đổi, ngược lại càng đáng yêu, xinh đẹp .

Chậm rãi nắm chặt tay nàng, hắn thử hỏi nàng: “Em nguyện ý làm bạn gái của anh chứ?”

Thượng quan Uyển Nhi thật không ngờ hắn hỏi một câu trực tiếp như vậy, trừng lớn đôi mắt đẹp ngơ ngác nhìn hắn, nàng không biết trả lời thế nào. Dù sao trôi qua nhiều năm như vậy, tình cảm với hắn đã dần dần phai nhạt, làm sao có thể nói trở lại dễ như vậy? Bất quá nhìn hắn hiện tại thật là có khí độ cũng có thể thử xem. Ai nha, Thượng Quan Uyển Nhi ngươi suy nghĩ cái gì, làm sao có thể vô dụng như vậy chứ.

Nàng đưa tay gõ gõ đầu để thanh tỉnh ý nghĩ không bình thường của mình.

Nhìn Thượng Quan Uyển Nhi khi thì bĩu môi, khi thì lắc đầu, Trình Dũng Phong trong lòng bất ổn, nhiều năm qua như vậy, hắn vẫn không thể nàng, tuy rằng đã thử quen vài bạn gái, nhưng là hắn trong tiềm thức đều đem các nàng trở thành Thượng Quan Uyển Nhi, nếu hôm nay nàng đã quên hắn thì hắn phải làm sao? Nghĩ vậy nắm chặt tay nàng không tự giác thêm chút lực đạo, Thượng Quan Uyển Nhi phát đau kêu lên.

Rút tay ra, xoa xoa cổ tay bị đau, Thượng Quan Uyển Nhi quyết định nói ra sự thật, nhìn nhìn sắc mặt hắn, nàng chậm rãi nói: “Dũng Phong ta…” Lời nói còn chưa hết bỗng nàng bị một nữ nhân kéo lấy tay.

Không hờn giận nhíu mày, Thượng Quan Uyển Nhi nghiêng đầu nhìn lại. A, hảo một nữ tử xinh đẹp, trang điểm kỹ lưỡng, tà mị dị thường, nhìn rất xinh đẹp sành điệu. Nàng, cùng Trình Dũng Phong là có quan hệ gì? Thượng quan Uyển Nhi đầy một bụng hồ nghi.

“Phong, nàng chính là đối tượng coi mắt của ngươi sao?” Nữ nhân hỏi Trình Dũng Phong.

Nhìn nữ tử nước mắt đã rưng rưng, Thượng Quan Uyển Nhi không phải đứa ngốc, cô ta hẳn là yêu Trình Dũng Phong a. Nghĩ vậy, lại khinh bỉ nhìn nhìn Trình Dũng Phong.

“Angela, ngươi trước buông tay nàng ra, như vậy sẽ làm nàng bị thương .” Trình Dũng Phong đau lòng nói, ánh mắt lại thủy chung không có nhìn đến cô ta. Nhưng là một bên Thượng Quan Uyển Nhi thấy sốt ruột, hắn như vậy sẽ chỉ làm nữ nhân kia càng oán hận nàng, chẳng lẽ hắn không thấy bộ dáng cô ta là muốn đem nàng ăn sống nuốt tươi sao? Quả thực chính là bỏ đá xuống giếng.

Nghe Trình Dũng Phong nói vậy, Angela tan nát cõi lòng, tuy rằng vẫn biết mình chỉ là người thay thế, nhưng chỉ cần hắn là của mình, có thể ở bên hắn, mình đã thực vui vẻ, nhưng vì sao chỉ một đối tượng xem mặt lại có thể khiến hắn nói chia tay với mình, không, Angela ta thật không cam lòng.

“Ta không cần, không nghĩ tới ngươi lại quan tâm cô ta như vậy, ta yêu ngươi như vậy, thế nhưng ngay cả một người xa lạ cũng không bằng, vì sao, ngươi nói cho ta biết đây là vì sao?” Nói xong, cô ta buông Thượng Quan Uyển Nhi ra, trực tiếp chạy đến trước mặt Trình Dũng Phong lấy tay không đánh vào ngực hắn. Nước mắt tràn ra, mãnh liệt rơi xuống, nức nở theo tâm trạng đau đớn của cô ta.

Trình Dũng Phong nhìn thoáng qua Thượng Quan Uyển Nhi, giữ lấy tay Angela nói: “Ngươi nghe cho rõ ràng, ta không thương ngươi, từ đầu đến cuối ngươi chỉ là người thay thế mà thôi, ngươi là người thay thế của nàng.” Như vậy cũng tốt, Trình Dũng Phong ngược lại thở dài nhẹ nhõm một hơi, như vậy có thể khiến cô ta hết hi vọng, cũng có thể Uyển Nhi minh bạch tâm ý của mình.

Nhìn theo tay Trình Dũng Phong, Angela nhìn về phía Thượng Quan Uyển Nhi, nhất thời tức giận ghen ghét dữ dội. Cắn chặt răng, nàng oán hận nói: “Ngươi dám lặp lại lần nữa sao?” Yêu, làm cho nàng mất đi lý trí.

“Ta yêu là Uyển Nhi, không phải ngươi, ta thực thật có lỗi với ngươi làm ngươi tổn thương, nói đi, ngươi muốn bao nhiêu tiền, các ngươi theo ta chẳng phải là vì tiền sao?” Trình Dũng Phong kiêu ngạo nói xong, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Thượng Quan Uyển Nhi.

Thượng Quan Uyển Nhi bị ánh mắt hắn nhìn chằm chằm không chỗ né tránh, đáng thương nàng còn phải tránh né sự chỉ trỏ của những người khách trong quán cafe, lại không biết có một đạo bạch quang đang tiến về phía mình.

Mọi người cũng là một lòng một dạ nhìn trò hay, không có nhìn đến Angela thừa dịp đoàn người không chú ý lấy ra môt con dao nhỏ trong túi, sau đó đâm vào ngực Thượng Quan Uyển Nhi như sét đánh.

Phong, nếu nàng đã chết, ngươi hẳn sẽ yêu ta!

“Uyển Nhi!” Trình Dũng Phong quát to một tiếng chạy đến bên Thượng Quan Uyển Nhi.

Nhìn ngực cắm con dao nhỏ, nhìn nhìn lại vẻ mặt thất sắc của mọi người, Thượng Quan Uyển Nhi lần đầu tiên cảm thấy chính mình thực không hay ho, 555, nhân gian đi xem mắt nếu không tể chính là không thành công, vì sao nàng còn bị dao nhỏ đâm a.

“Mau gọi xe cứu thương a!” Trình Dũng Phong phát điên hét về phía đám người coi trò hay, gắt gao ôm lấy Thượng Quan Uyển Nhi, máu tươi chậm rãi chảy ra, xối vào tay hắn, cũng tẩm ướt tâm hắn, nếu sớm biết sẽ như vậy, hắn nhất định vào ngày bọn họ chia tay khi đó giữ lại nàng, nếu sớm biết rằng như vậy, hắn nhất định sẽ không tìm sự thay thế từ người khác như vậy. Nhưng là, ngàn vàng cũng không mua được sự “biết thế”.

Thân ảnh mọi người bận rộn dần dần biến mất, khuân mặt rối rắm của Trình Dũng Phong dần dần mơ hồ, khuân mặt dữ tợn của Angela cũng thoát ly khỏi tầm mắt của nàng, Thượng Quan Uyển Nhi khó chịu nhắm hai mắt lại, ý thức rốt cục tan rã hầu như không còn…

Nàng thề, nếu tỉnh lại nhất định phải đem mẹ đau biển một chút!